Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

CHÀO NET


Thế là hơn 3 tháng gác lại mọi thứ để lo cho cái “ rúc ra, rúc vào” của cả nhà… Nửa đêm thức giấc, đi vòng vòng… mình bái phục mình thiệt… Dù sao vẫn làm được một cái gì đó để lại…
Sáng nay, đi tìm một nghệ nhân khắc đá. Mai mắn thiệt, gặp vàng ròng; Anh nầy là một nghệ sĩ tài ba, nhưng bất cần đời. Có lẻ mình khen vì Anh ta biết rõ tác phẩm “ Tiếc thương” của Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh trước 75. Như mèo Doremon gặp phải bánh rán… ngồi suốt buổi chiều với Anh, khám phá nhiều điều… Ra về với những ý nghĩ” Thì ra những cái đầu lớn chỗ nào cũng có, bên lề đường, ở một góc khuất chớ đâu cần trong những căn nhà uy nghi…
Tìm lại được “ cố tri sau một thời gian dài thất lạc….34 năm rồi mới gặp được nàng… ôi chu choa….Tôi sẽ nhờ Anh bạn nầy khắc nàng vào tấm đá Ruby đen đang tính không biết dùng vào cái gì đây…


Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

KHÔNG ĐÂU CẢ…

Mưa như như không còn dịp nào để mưa nữa hay sao?Tháng sáu trời mưa…trời mưa không dứt…Điệp khúc mưa trong tháng 6 âl gần như không thay đổi trong những năm gần đây…Mưa!mưa gợi nhớ nhiều điều…Mưa dầm… buồn … thơ thẩn trốn mưa trong căn nhà tạm dựng lên để chứa những vật dụng của căn nhà cũ… Bổng dưng gặp lại những món đồ vật mà đã có một thời chủ nhân đã chuyển cả hơi ấm, cả mồ hôi, công sức vào đó…Tiếc ư? Không!Ta không tiếc giá trị của nó… chỉ buồn, buồn cho số phận của những cái đó ngắn quá! Trong nhịp sống hiện tại, nó không có chỗ đứng. Nó phải bị đào thải, phải bị chủ bỏ quên và bị những người không tốn công sức làm ra nó phá tan…Góp nhặt, sắp xếp lại… buồn hiu ! Buồn cả buổi chiều…Phải rồi, nó chỉ còn một chỗ đứng trong sự hoài niệm quá khứ của người nặng lòng với nó…Giận quá! Nguyền rũa những con người vô tâm…” muốn hái trái thì sẳn sàng đốn cả cả cây..”
- Mà có lẻ cũng nên chữi cả chủ nhân của nó;một con người hoài cổ và thủ cựu…..

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Bóng nhỏ đường chiều


Thanh Thúy, giọng ca một thời đưa giới trẻ vào những cảm giác hư hư, thật thật. Cái cảm giác trốn chạy, rủ bỏ tất cả để tìm quên trong những quán café nhạc.Ca từ, giọng hát run run, khàn khàn của người nghệ sĩ vang ra từ cái máy AKAI,cộng với những điếu CAPSTAN lẻ đã có lúc là một nhu cầu khá lớn của không ít người. 40 năm, mới đó mà đã 40 năm… 4 thập kỷ với bao đổi thay… Sự đời, thiệt không biết đâu mà ngờ ….Xin hãy trở lại, trở lại dù một chút xíu cảm giác của những ngày xưa … ngày xưa thân ái




Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

??


Tam thập nhi lập; (三十而立)
Tứ thập nhi bất hoặc; (四十而不惑)
Ngũ thập nhi tri thiên mệnh; (五十而知天命)
Lục thập nhi nhĩ thuận; (六十而耳順)
Thất thập nhi tòng tâm dục bất du củ. (七十而從心欲,不踰矩)
(Luận Ngữ)

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

VĨNH BIỆT BẢY HIẾU


Tôi tư duy? Tôi nghĩ về sự hiện hữu? Những điều nầy quá cũ,,, Những ý tưởng của thời kỳ mới bắt đều quen với sự mơ mơ tưởng tưởng .. Bây giờ, có lúc mình vẫn tự hỏi?
Hỏi cuộc đời, hỏi người đối diện, hỏi cả cõi hư không? Vẫn một câu “hỏi lớn không lời đáp....”Vượt gần 50 cây số trong đêm, sau khi dạy xong lớp tại chức để đi đến đưa tiễn một người Anh, một người bạn tâm giao về với cát bụi. Lần nầy, cuộc chia tay buồn quá. Nguyễn Văn Hiếu, Bảy Hiếu…Nói gì bây giờ… Anh là SV xếp lọai xuất sắclớp CT Toán, một trong ba học trò cưng của Thầy Trần Tráng,cùng với Thứ trưởng Đặng Huỳnh Mai và Đặng Hoài Dũng( An Giang)… Anh là dân TX, sống, công tác và ở lại Thạnh Phú theo đúng nghĩa đen của nó. Giáo dục Thạnh Phú biết Anh từ những ngày đầu sau 75….Người “khô đét”( không còn kích cở nào để gầy nữa… )gặp nhau, sau cái nheo mắt thân thiện là cái mới tuôn trào. Anh luôn hướng người đối diện vào những ý tưởng mới… Nhiều… nhiều lắm… chỉ biết, chơi với Anh rất lâu nhưng chưa bao giờ nghe Anh ca thán, chưa thấy Anh tỏ thái độ bi quan.. chán nản…
“ Bắt gân”” Một mình một ngựa một thanh gươm”” Lập trường bấm không lủng”là những câu Anh thường dùng…
Ngày xưa, đi học ở TP,chiều nào cũng ra cafe” chuồng bò” 4 đứa.. giờ chỉ còn 3.. Long Thọ thì về Ba Tri, Tâm Rép, TP cũng ít gặp nhau dù ở chung địa bàn…
Xin cảm ơn Anh đã cho tôi làm quen, được thân và được nhận ở Anh nhiều điều trong cuộc sống…

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

NGHE BẢN NẦY NHỚ CAFÉ NHẠC CỦA NHỮNG NĂM 70 THẾ KỶ TRƯỚC QUÁ!













Where do I begin?
To tell the story of how great a love can be
The sweet love story that is older than the sea
The simple truth about the love he brings to me
Where do I start?

Where do I begin?
To tell the story of how great a love can be
The sweet love story that is older than the sea
The simple truth about the love he brings to me
Where do I start?

Like a summer rain
That cools the pavement with a patent leather shine
He came into my life and made the living fine
And gave a meaning to this empty world of mine
He fills my heart

He fills my heart with very special things
With angels' songs, with wild imaginings
He fills my soul with so much love
That anywhere I go, I'm never lonely
With him along, who could be lonely?
I reach for his hand, it's always there