Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009

Tháng năm,

Gần tới ngày giỗ Khuất Nguyên rồi! Tháng năm, tháng có con người quẩn chí nhảy sông Mịch La để tìm một lời giải đáp cho mình ? Tháng năm, tháng diệt sâu bọ của ngày Đoan ngọ … Nhiều việc của tháng 5 quá! Nhiều ẩn ý của Ngày và tháng mà người xưa nhắc mình…- Sáng mở mắt ra! Phía trước vẫn là “ một câu hỏi lớn không lời đáp? Một chút xíu chau mày? Ừ nhỉ, cuộc sống nấy vốn dĩ là như vậy, những lời có cánh thường được cất lên trong cái chính diện của đời thường. Ai biết được phía sau nó là gì?
- - Có người thợ săn và đàn chim nhỏ…. Có con chim nhỏ, chim đang tâm sống vô tình, chim kêu vang, chim gọi bầy …Nào ngờ bên gốc cây, người thợ săn hôm trước vẫn âm thầm mang súng nấp sau hàng cây … Để rồi, để rồi …. Chim chết chim lạc bầy …
Lá xa cành đành thương cây bỏ bạn
Chim lạc đàn bay quờ quạng tìm nhau
Ở đời sẽ không tránh được niềm đau
Ra đi đừng để nỗi đau liền kề...

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

Tháng năm! Một người Anh đã mất…

Tháng năm! Tháng năm rồi cũng sẽ qua đi! Vào Blog bằng sự tiễn biệt một người Anh- bạn vừa vĩnh viễn ra đi! Ngắn quá, chưa kịp bàn với nhau về những dự định…
Tiếc, những ngày tháng gần đây mình không gặp Anh. Một lần tìm nhưng Anh bận ở xa…Nghe nói những ngày cuối đời, Anh có nhiều nỗi buồn… Vậy đó thôi! Những ngôi sao xa ít khi chói sáng lắm, thời của nó đã xa rồi.. Dù sao, tên của Anh cũng có một thời, một thời để mọi người nhớ …Hiền, phong độ, dễ mến, rất gần gũi mọi người, hay pha trò để tạo thêm sự ấm cúng khi gần nhau.Và trên hết là tấm lòng, Anh thương các anh em bạn bằng một sự chân tình, bao dung. Sẳn sàng hết lòng với mọi người khi biết đó là những người thân của mình…LH, Anh LH của trường Che…Không LH của phòng ĐTBD năm nào… Anh đi, anh đi trong lá thu màu nhớ…

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Lộn xộn quá

Cái đầu của mình bi giờ lộn xộn quá, đọc rồi chỉ nhớ nội dung, chết nỗi là ở chỗ người viết ra nội dung đó thì lại không nhớ??
Cuộc đời trong giai đọan nầy sao mà nhiều bi- hài kịch quá ! Có những vở diễn mà dư âm để lại là những chiêm nghiệm đầy triết lý, cũng có nhiều vở không biết nói gì, cứ kịch bản cũ, diễn viên mới, cứ ngang nhiên chiếm hết dất của các “rạp” danh tiếng. Thời gian đi qua gậm nhấm dần sử tỉnh táo của con người: Lãng quên, buồn chán,quên hết những điều tốt đẹp mà con người CẦN phải làm! Tôi muốn nói đến những buổi họp, những buổi học CT … không biết diễn giả nói cái gì? Sao cái nào cũng nghe –thấy “quen quen”...
Người ta có thể ăn nửa ổ bánh mì để sống, nhưng không thể sống bằng nửa trái tim. Rất tiếc, thời bi giờ có nhiều người sống bằng ½ trái tim quá! ½ quả tim kia ở đâu? Xin thưa nó ở kế một bên, ở đó là đời thường, đó là khi con người rũ bỏ chiếc áo diễn viên của mình để trở về với chính mình bên cạnh những người thân của mình….Vậy đó, cuộc đời là vậy đó…..
Có ai biết được, có người nói: “ Làm nghề dạy học là tự đốt cháy mình để thắp sáng cho người khác không ?? Muốn cho người ta nghe và tin thì trước hết hãy tạo ra lòng tin. Lòng tin, một khái niệm định tính nhưng để đạt được cũng phải năm đường ba/bảy . Chính lòng tin đã là bệ phóng để con người vượt qua bao gian nan, thử thách… Lòng tin có được rao bán như tiếp thị dầu gội đầu không nhỉ???
Có lẻ ta phải như Ông Tản Đà, lúc nào cũng “say” say đến mức (hết thấy mồi gắp đường )thì mới không có cái cảm giác tỉnh- tức. Mà khổ thiết, hỏng lẻ say hòai! Lúc tỉnh thì sao ???

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

Nếu không có ngày 30 tháng 4

Đinh Thị Thu Vân
Đừng trách gì nhé anh hãy nghe em kể hết
Những suy nghĩ nông nổi của một thời
Những trống trải không cách gì xua đuổi
- Nếu không có ngày 30 tháng 4

Nếu không có ngày 30 tháng tư
Em giờ vẫn như thưỡ nào sợ tay mình lấm đất
Sợ không biết khuyên mình những lời khuyên nghiêm khắc
Không một lần dám sống hy sinh
Và giữa dòng người cuộc sống gấp bon chen
Em đâu biết yêu ai một điều gì tuyệt đối?
Em sẽ đến vơi tình yêu bằng nửa trái tim yếu đuối
Còn một nửa trái tim kia dành để nghi ngờ
Em sẽ không hề nghĩ đến mầm cây khi nhìn những giọt mưa
Rồi có thể sẽ quên mầu của lữa
Sẽ nhập nhằng khi định nghĩa chữ “ dòng kênh
Sẽ… rất nhiều anh nghĩ phải không anh ?


Ngày tháng trước em là con ốc nhỏ
Con ốc đa nghi cuộn mình trong lớp võ
Sống vô tình mà ngỡ sống thông minh


Anh có lạ lùng khi em nói em ghen
Với quá khứ anh, những tháng ngày đánh Mỹ
Em ghen với mắt nhìn tự tin, nụ cười thoãi mái
Ghen với những say mê chưa từng có một lần
Em ghen với bạn bè anh, ghen với những tâm hổn
Từ dạo ấy tháng Tư Giãi phóng
Để rồi anh đi cái võ ốc vỡ tan dễ dàng như bong bóng
Những thất vọng tin yêu em đã gặp chính ở nơi mình
Em đổi những bé mọn của tâm hồn lấy lắm ngọt êm
Lòng vẫn nghĩ tháng Tư làm nhân chứng
Ôi nhân chứng bao dung, nhân chứng vô cùng người lớn
Làm thế nào em co thể đền ơn
Tháng Tư ơi xin đẹp mãi tâm hồn !
30-4-1981

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009

GHI LẠI

Tưởng giếng sâu, tôi nối sợi dây dài
Ai ngờ giếng cạn, ???


…. Sau một chuyến dài ngày dẫn độ gần 200 CBQL đi thực tế bộ môn ở hai tỉnh Tây Ninh và Cà Mau!
Được gặp lại những gương mặt ngày nhớ, đêm trông, được đăng đàn thao thao diễn giải về khái niệm “ tiếng gọi bầy đàn”. Một chút gì đó bâng khuâng, xao xuyến sau cái bắt tay siết chặt. Soi rọi lại xứ mình, thì ra vẫn còn có nhiều cái đáng iêu hơn! Bấy lâu nay, chỉ loay quay với việc ngồi lưng trâu đếm trâu, quên đếm con mình đang cởi( Cứ nghĩ mình mất một con trâu).Cái được nhất sau chuyến đi là mình thấy bạn vẫn hằng ngày an tâm và vui vẻ với công việc hiện tại…bạn còn khó hơn ta mà bạn vẫn yêu đời???Ừ nhỉ! Cuộc sống nầy là như vậy đó:
Rồi thì:
Những dòng sông trôi đi, cuộc sống rất còn dài
Cơn gió cũ qua rồi đời vẫn mát
Mỗi góc phố một khỏang trời xanh ngắt
Lại đưa ta về trong mắt của tình yêu TÌNH YÊU…

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Anh Bình nói

Hoang mang bơi giữa phàm trần
Trăm bờ ảo vọng, nghìn tầng quạnh hiu!
Oh! Giai điệu và gam màu rất hợp. Sao mà mũi tên như kẻ chỉ nằm gọn ngay giữa hồng tâm của TP thế…?? Còn 50% nửa của 2 câu trên, chờ hoài…Tức anh ách… Anh B ơi! Hình như; dang dỡ, lỡ làng, một chút gì đó vắng và thiếu thì mới đọng phải khônng Anh ?

Mãi quen với kiếp phiêu bồng
Gót chân lỡ bám bụi hồng lãng du
Chợt nghe lá thức chiều thu
Dạo đầu những khúc tình ru muộn màng

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2009

Truyện ngắn của Y.Kawabata

Trái tim

Nàng nhận được lá thư của người chồng không còn yêu nàng nữa và đã bỏ đi. Thư đến từ một noi xa! Phải hai năm nó mới đến tay người nhận
Anh ta viết:” Em đừng cho con chơi bóng. Những trái bóng của con dội mãi tới đây vò xé tim anh”
Nàng tước của đứa con gái- nó mới lên chín- quả bóng cao su.
Người chồng lại gửi thư tới. Lần nầy từ một vùng còn xa hơn nửa.
Anh ta viết:”Đừng cho con gái đi giầy da tới trường. Tiếng giầy của nó vẳng mãi tới trường và anh cảm thấy nó nện vào chính tim anh”
Thay cho giầy da, nàng cho con đi đôi xăng-đan bằng một thứ vải mềm. Đứa nhỏ khóc và kết cục nó không chịu đi học nửa.
Mấy tháng sau lá thư thứ hai, người chồng lại gởi tới một bức thư nửa. Nét chữ xiêu vẹo, vẻ thiếu tự tin, thứ chữ người già
Anh ta viết:”Đừng cho con gái ăn bằng bát sứ. Tiếng bát đũa khua mãi tới đây nhức nhối tim anh”
Nàng cho con ăn bằng bát đàn đũa tre, như một đứa trẻ ba tuổi. Và nàng nhớ lại thời nó mới lên hai, chồng nàng lúc nào cũng vui vẻ, sống bên hai mẹ con.
Không hỏi gì nàng, một lần con bé lôi bằng được cái bát sứ của mình ra khỏi tủ chén. Người mẹ vội giằng lại và vứt cái bát ra vườn. Chiếc bát rơi đúng vào con đường nhỏ lát đá và vỡ tan ra. Nàng nghĩa rằng việc đó sẽ vò xé trái tim chồng. Cau mày suy nghĩ, rồi nàng vứt nốt cả chiếc bát của mình ra cửa. Tiếng bát vỡ lại vang lên đánh choang. Liệu nó có vò xé trái tim anh ấy ? Nàng vứt tung cả cái bàn ăn ra vườn. Ôi, cái âm thanh nầy! Như phát điên, nàng lao đến bên tấm vách ngăn bằng giấy, đấm vào đấy, vứt tung nó trên sàn.
-Me…ẹ!- Đứa con gái khóc, chạy tới bên bàn-Me…ẹ….Me….Me…..ẹ !
Nàng vùng dậy đánh vào má con
- Anh có nghe, anh có nghe tiếng con gào thế nầy không?!
Người chồng lại gửi thư đến. Thư viết từ một vùng mới còn xa hơn nữa.
Người chồng viết:” Em đừng làm gì phát ra tiếng động nữa… Em đừng khép cửa, đừng mở cửa…. đừng lên giây đồng hồ, để không ai nghe tiếng tích tắc của nó. Em đừng thở mạnh….”
“- Em đừng…. Em đừng…. Em đừng….”- Nàng nói thầm một mình, nước mắt ứa ra, dàn dụa trên mặt.
Và trong nhà không ai còn nghe thấy một âm thanh nào nữa. Cả hai mẹ con nàng đã chết.
Nhưng kỳ lạ sao, trên gối, bênh cạnh khuôn mặt người vợ đã chết, còn thấy khuôn mặt người chồng đã chết cũng đang yên giấc
VƯƠNG TRÍ NHÀN
(Dịch qua bản tiếng Nga )